Mê hoặc

By Trần Anh Dũng

MÊ HOẶC

Gửi theo hơi sương núi cuối chiều giăng lãng đãng

Vó khập khừ nhạc ngựa cuối đèo xa

Một mình ta

Hề là...ta đi hái mây ngàn đợi trong làn gió muộn

Hề là...Em dừng tay quay sợi!

Trắng đêm nay ta ngồi nhìn bàn tay

          ngà ngọc

               vò sương

Hề là ... ta xoay trần ra

           đêm mang mang

                rừng sương phương Bắc

Chén rượu khuya

          đêm nay ta quên uống

                bởi cùng bàn tay em

                    mê miết … nõn nà.

Ta và em - hành hương -  đi về nơi xa lắc

Hề là em - hoa nhài - giắt trên suối tóc

Hề là em – hoa ngâu – chìm thâu đáy mắt

Ta hoà vào em em hoà vào ta – như quên trời đất – ta ướp hương rừng.

Ta lái thuyền đi

              hề là … hồ sen hương ngát

Vớt những giọt sương - hề là… sương

              đêm qua quên hẹn tự tình

       Em về đun lửa cuối đình

Dưới dàn tuyết nguyệt chúng mình hòa chung             

Đêm nay trăng lên

         Hề là…Ta đợi trăng lên

Sao đêm lung linh

       Hề là… em ngà ngọc đôi bàn tay xinh

Khói tỏa theo

       đôi bàn tay

               huyền mặc

Đêm thơm

      Ngào ngạt

              Hương tình!

Cạn một dãi Ngân Hà trong vắt

Chén trà đêm

          toả men sương

                    tiếng đàn khuya u tịch

Ta làm Trang Tử

         hề là … mơ

                   giấc mơ Hồ Điệp

Em làm Mỹ Hương

        hề là… hương

                   ngào ngạt duyên tình!

More...

Thơ cũ chép lại

By Trần Anh Dũng

LƯU BÚT CHO NHỊ

Em có thể đọc những gì anh viết cho em vào một buổi chiều

Khi ánh nắng không còn vương trên tóc

Tô màu tím hoàng hôn cho nỗi buồn

Và gió

Sẽ hát ru đôi dòng nước mắt

Em nhớ lại những gì ta chưa kịp cho nhau

Đời không có những phép nhiệm mầu

Nên tuổi trẻ ra đi không bao giờ trở lại

Rồi gặp gỡ

Rồi chia xa mãi mãi.

Ta trở thành kỹ niệm trong nhau.

 

Em có thể đọc những gì anh viết cho em vào một đêm sâu

Đêm linh thiêng đưa em vào giấc ngủ

Đêm huyền hoặc gọi về miền trí nhớ

Em đi tìm anh biền biệt một khung trời

Mình chỉ có thể gặp nhau trong ký ức mà thôi

Liệu sẽ chở che nhau giữa đường đời khốn khó

Liệu sẽ sưởi ấm nhau

Những trái tim đã mấy mùa băng giá

Chưa yêu ai trọn vẹn bao giờ

 

Em có thể đọc những gì anh viết cho em vào một ngày mưa

Và tốt hơn hôm ấy là chủ nhật

Em cứ để nguyên mùng mền vương vãi trên giường và dưới đất

Tóc rối bời trên da thịt hồng hoang

Anh sẽ kể em nghe những ngày tháng thật buồn

Con đường NGuyễn Bỉnh Khiêm vàng vọt màu lá rụng

Bữa ấy chia tay rất nhiều người muốn khóc

Anh không nói ra nhưng em biết anh buồn

Trong mắt mỗi người chất ngất nỗi cô đơn

Ba năm yêu nhau

Để một lần đưa nhau về miền ly biệt

Ngoài kia trời mưa đó em

Giọt nghiêng giọt lệch

Ký ức quay về làm em khóc nhiều không

Thì thôi em hãy giữ kín trong lòng

Gửi cho nắng chở về miền dĩ vãng

Gửi cho gió hát ru lời năm tháng

Kỹ niệm đời đâu dễ phôi pha

 

Và giờ đây

Anh đang ở một nơi xa thật là xa

Miền Trung thét gào dông gió

Anh vẫn nhớ về em

Cô gái thật dễ thương

Cô "Bắc Kỳ nho nhỏ"

Đã tham dự vào trái tim anh huyền diệu tựa thiên thần.

Sài Gòn 1997

TAD

More...

Vô đề

By Trần Anh Dũng

Hãy một lần cầm máy đi em
Để anh được nghe tiếng chim chiền chiện hót
Đêm thành phố ánh sao sao khuya vàng vọt
Chợt thèm nghe một tiếng sóng xô bờ

Hãy một lần quay về lại tuổi thơ
Ngắm lá me rơi kín đường cát trắng
...

More...

VU VƠ THU

By Trần Anh Dũng

VU VƠ THU

Vu vơ một chút thu vàng
Nhớ hồi khăn áo em sang nhà người
Ngợt đường đỗ lá ngàn rơi
Buồn như uống rượu một đời không say

More...

BIỂN ƠI

By Trần Anh Dũng




BIỂN ƠI!
 


Theo em ra biển dạo chơi
Hỏi xem nước có gặp trời được chăng?

Kìa trông con sóng tần ngần
Cứ xô bờ mãi mà không chịu rời
Cứ đòi ở lại ham chơi
Mải mê tìm dấu chân người ngày xưa

Kìa trông gió hát nắng trưa
Cồn cào cát trắng say sưa liễu ngàn
Em về gói giấc mơ hoang
Trong tà xiêm mỏng bàng hoàng ngủ quên

Còn đâu một thưở vẹn nguyên
Ngô nghê áo mớ làm duyên bốn mùa
Để anh mòn lối cỏ trưa
Trồng chân đợi nắng chờ mưa một đời

Theo em ra biển dạo chơi
Mới hay nước chẳng gặp trời được đâu
Thì thôi về lại với nhau
Quay xòe xanh áo giữa màu vàng trăng!


Tam Kỳ 18/8/2010
TAD

More...

CHÉN CHÂU SA

By Trần Anh Dũng

CHÉN CHÂU SA
Tặng Ngọc Anh


Khập khừ một chén châu sa
Ta đi đòi nợ hai ba mùa rồi

Nợ ta em để trên đồi
Gói trong mây trắng chơi vơi nắng chiều
Trả hoài chưa hết tiếng yêu
Em theo con sáo phiêu diêu trên trời

Nợ ta em gửi biển vơi
Cánh chim trốn bão xa xôi sóng buồn
Đến giờ cứ mỗi hoàng hôn
Trắng miên man cát  nhớ cồn cào tim

Nợ ta gửi giữa lặng im
Ngắm hoàng lan rụng kín miền hương hoa
Cho trăng vỡ ngót đêm tà
Cho sương đẫm cỏ xót xa giấc mềm

Lặng về nằm giữa sương đêm
Lâng lâng hồn lạc cuối miền khói mây.

16/6/2010

More...

Bài này cũng chưa có tựa đề!

By Trần Anh Dũng

Tặng Thu Phong

Lang thang mãi giờ quay về thăm chị
Đi tìm vui gặp toàn chuyện u buồn
Đời tráo trở chi cái thằng thất chí
Ngâm nga hoài chén rượu với hoàng hôn

Lang thang mãi giờ quay về ngồi hát
Bến sông xưa đơn lẻ một con thuyền
Biển dữ quá cho mạn chèo vỡ nát
Mơ bến bờ cho em chút bình yên

Lang thang mãi giờ quay về ngon giấc
Trên đồi yên nằm gối cánh tay mình
Nghe cỏ xót nỉ non lời dịu ngọt
Đẩy đưa hồn bàng bạc cõi u minh.

Hương Trà

More...

Hoài ơi!

By Trần Anh Dũng



HOÀI ƠI!


Sương mang tím một góc trời
Hét lên màu biếc. Hoài ơi tôi buồn!

More...

Bài thơ chưa có tựa đề

By Trần Anh Dũng

BÀI THƠ CHƯA CÓ TỰA ĐỀ 
Tặng em

 

Hai mươi sáu năm gặp lại

Nỗi buồn thành niềm vui

Tuổi đời chênh chao thế

Mà giòn tan tiếng cười


Em không còn lúng liếng nụ cười xinh

Như hai mươi sáu năm về trước

Em không còn thon thả dáng hình

Như hai mươi sáu năm về trước


Nhưng em vẫn hiền khô

Không bắt tôi phải xắn quần lội ngược

Thời gian xanh

Thời gian đỏ

Thời gian vàng


Em oi nồng cái nắng chang chang

Chiều trung du Tiên Phước

Em mỏng mảnh phấp phơ màu sơn cước

Gói vui buồn trong tà áo vàng lơ


Chiều trung du em bắt tôi làm thơ

Đền lại cho em hai mươi sáu năm thương nhớ

Đền lại cho em
Những tháng năm không làm chồng làm vợ

Như bao người yêu nhau

Em bắt đền tôi một mối tình đầu

Chưa một lần hò hẹn...


Hai mươi sáu năm gặp lại

Rủ nhau chơi trốn tìm

Em chạy ra vườn thắm

Tôi nấp vào bóng đêm


Tôi không còn trai trẻ tuổi hoa niên

Như hai mươi sáu năm về trước

Tôi không còn rạng rỡ nét cười duyên

Như hai mươi sáu năm về trước


Nhưng tôi còn nguyên vẹn một trái tim

Biết cười và biết khóc

Biết đớn đau nhìn những giọt mồ hôi mệt nhọc

Trên má em chiều Tiên Phước oi nồng.


Đêm trung du tôi mơ một dòng sông

Đừng bao giờ về biển

Cứ ngồi chết cùng tôi đợi khi chiều xuống lịm

Ngủ với cỏ hoang đá núi chim rừng.

Đêm trung du tôi mơ một vừng trăng

Lại soi vàng mái tóc

Trang điểm lại tuổi xuân ngà ngọc

Để muôn đời em trẻ mãi trong tôi


Em bảo rằng "Hoa rồi sẽ tàn thôi

Và mơ mộng theo đời buồn tắt vội

Hẹn mai mốt về bên kia vách núi

Sẽ trọn đời ngồi ngắm ánh trăng khuya"


Trời bắt tôi phải làm cuộc phân chia

Bắt em làm cánh chim én lạc

Để em khóc từng đêm nghe biển hát

Để tôi buồn theo lệ chảy vào tim


Chiều trung du không chịu rời tay em

.....

Và tôi biết đời tôi là khổ mãi

Bởi yêu em - Chiều Tiên Phước oi nồng

More...

RAU RỪNG

By Trần Anh Dũng

RAU RỪNG
Tặng  em

Được ăn rau rừng em hái
Cho thèm cả một đời tôi
Buổi chiều hiền như cỏ dại
Đợi nhau nóng cả chỗ ngồi

Hai sáu năm giờ gặp lại
Ngỡ ngàng nhìn lá vàng rơi
Thấy nắng in xiên chớn tóc
Biết nhau đã lắm tuổi rồi

Em bây giờ thành thiếu phụ
Tuổi xuân ở lại bên đồi
Tôi bây giờ thành lãng tử
Ôm đàn hát khúc phai phôi

Một mai khi em trở lại
Biết đâu tôi đã đi rồi
Nhớ hái trên ngàn mây trắng
Rau rừng đắp kín hồn tôi!

Tam Kỳ 10/7/2010
TAD

More...